Latest News

Đường đến ngày vinh quang - Bức Tường


Ban nhạc Bức Tường


Bài viết của: (Học viên Khu E - Trung tâm Chữa bệnh Đức Hạnh, xã Đức Hạnh, Phước Long - Bình Phước),

“Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi, để ta khắc tên mình trên đời, dù ta biết gian nan đang chờ đón”. Lời bài hát Đường đến ngày vinh quang của nhạc sĩ Trần Lập bỗng cất lên trong chương trình phát thanh chiều nay.

Tôi giật mình, bao cảm xúc buồn vui chợt ùa về, cảm giác như khi ta gặp lại người bạn cũ, nhớ lại một thời đã qua, chưa xa, nhưng chẳng thể quay trở lại. Đó là thời sinh viên với bao hoài bão, nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng cũng không ít niềm vui, bài hát này với chúng tôi lúc đó như người bạn thân, luôn có mặt trong các buổi sinh hoạt dã ngoại, lúc vui, khi buồn... ca từ mạnh mẽ trên nền nhạc sôi nổi như nhắc nhở, động viên chúng tôi vượt qua thử thách, khó khăn. Nhưng do không có lý tưởng sống rõ ràng, lại quá nhiều đam mê vật chất, háo thắng, ba năm đèn sách đành bỏ dở, tôi đã vướng vào vòng luẩn quẩn của ma túy, cuộc đời như không lối thoát.

Được tập trung vào Trung tâm Chữa bệnh Đức Hạnh, được học tập, được sống và lao động, rèn luyện trong môi trường tập thể và nhất là sự dìu dắt, quan tâm chỉ bảo của thầy cô, tôi dần phục hồi cơ thể lẫn tinh thần. Nay bỗng được nghe lại bài hát này tôi thật sự bừng tỉnh... “Đoạn đường nào trải lối chân hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai, đường vinh quang đi qua muôn vàn sóng gió...”. Trên đường đời sẽ có những lúc thăng trầm, sẽ có khi vấp ngã, hãy đứng dậy mà tiếp tục vượt khó khăn, thử thách như để tô điểm cho đích đến rực rỡ hơn. Với tôi, con đường phía trước đã được các thầy chỉ dẫn, hành trang tri thức và sức khỏe đã được các thầy cô đặt lên vai, nhưng để đến đích tôi phải đi trên đôi chân của chính mình. Dẫu khó khăn, dẫu gian khổ nhưng tôi sẽ không đắn đo sợ hãi lùi bước nữa, vì sau lưng là bao ánh mắt trìu mến dõi theo, vì xung quanh là những đôi tay sẵn sàng nâng tôi đứng dậy, vì trước mắt là đích đến vinh quang... “Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi và chúng tôi là người chiến thắng, đường đến những ngày vinh quang không còn xa”.

Vâng, ngày đó sẽ không còn xa, dù khó khăn vẫn còn, tôi và các bạn sẽ là người chiến thắng. Chiến thắng bệnh tật, chiến thắng bản thân, chiến thắng những cám dỗ của ma túy. Vinh quang thuộc về những ai dám đứng lên quyết tâm làm lại cuộc đời. Và vinh quang cũng dành cho những ai đã dìu dắt, giúp đỡ những con người lầm lỗi, dành cho những ai sống vì lợi ích của cộng đồng. Xin cảm ơn nhạc sĩ Trần Lập, và xin cảm ơn chương trình phát thanh Xây dựng cuộc sống mới của Phòng Giáo dục - Hòa nhập cộng đồng đã cho tôi cơ hội nghe lại bài hát này, và cảm ơn quý thầy cô của trung tâm đã cho tôi nhiều điều hay lẽ phải để tôi có thể cảm nhận hết ý nghĩa của Đường đến ngày vinh quang... Dù không thể quay ngược thời gian trở lại, nhưng tôi có thể bắt đầu cuộc đời mới tốt hơn.
Tags:

Chú ý trước khi phát biểu:

Bạn có thể trả lời ẩn danh hoặc dùng các tài khoản của các mạng xã hội như blogger, wordpress.. tuy nhiên bình luận của bạn có thể bị gỡ bỏ nếu nội dung không phù hợp.

0 nhận xét

Leave a Reply